Đông Quân, Hạnh Nguyên – Chuyện tình nàng trinh nữ tên Thi, Mưa rừng

Thuở ấy xa xưa có một nàng, một nàng thiếu nữ
Một đóa hoa hồng tình phơi phới tuổi mới trăng tròn
Cuộc đời hồng nhan, cay và đắng thôi thì lắm trái ngang
Bao nhiêu trai làng yêu nàng
Đi theo xin nàng tim vàng
Nàng vẫn không màng….
Nàng đã trót yêu, yêu một chàng, một chàng nghệ sĩ
Tình hỡi ơi tình, chàng đã có, đã có gia đình
Người đời cười chê cho tình đó như là gió với trăng
E sao duyên mình không thành
Như bao cô nàng thất tình
Nàng khóc một mình…
Thi ơi Thi ơi Thi Thi có biết không Thi
Khi con tim yêu đương là sống với đau thương
Khi con tim yêu đương là chết với u sầu
Thì Thi đã biết cớ sao Thi buồn….

Mưa rừng ơi mưa rừng,
Hạt mưa nhớ ai mưa triền miên
Phải chăng mưa buồn vì tình đời
Mưa sầu vì lòng người duyên kiếp không lâu.
Mưa từ đâu mưa về làm muôn lá hoa rơi tả tơi
Tiếng mưa gió lạnh lùa ngoài mành
Lá vàng rơi lìa cành gợi ta nỗi niềm riêng.
Ôi, ta mong ước xa xôi
Những đêm mãi cô đơn gửi tâm tư về đâu
Mưa thương ai, mưa nhớ ai
Mưa rơi như nhắc nhở, mưa rơi trong lòng tôi.
Mưa rừng ơi mưa rừng,
Tìm đâu hỡi ơi bóng người xưa
Mỗi khi mưa rừng về muộn màng
Bóng chiều vàng dần tàn
Lòng thương nhớ nào nguôi.

► Website: http://giaitri365.org
► Facebook: https://www.facebook.com/giaitri365.org/

Giải trí 365